Yến Từ Quy - Chương 8: Ăn phải thuốc nổ hả?
Cập nhật lúc: 2025-11-11 08:05:58
Lượt xem: 170
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trong phòng, ánh đèn dầu dần yếu .
Lâm Vân Yên định bàn thêm với Tiểu Đoạn Thị vài ý về chuyện ăn thì thấy Thanh Nghiên ôm một tấm chăn mỏng bước .
Thanh Nghiên là đại nha của viện Tải Thọ, bao năm qua Tiểu Đoạn Thị xem trọng vì là lớn lên trong nhà. Vân Yên thì chẳng ưa nổi nàng .
Cái thứ phản chủ, khiến nàng ghét đến nghiến răng nghiến lợi.
Ngày xưa, khi bà nội ngã bệnh, hai nha từng thả ngoài gom chút bạc, lén đem về để mời đại phu cho bà. Dù t.h.u.ố.c chẳng dám mơ, họ cũng chỉ cầu lấy chút an lòng với vài toa đơn giản. Thanh Nghiên xung phong mua t.h.u.ố.c nhưng ôm bạc luôn trở .
Số tiền đó tuy lớn nhưng hành động của tin tưởng nhất bà nội đau lòng hơn bất cứ thứ gì.
Lâm Vân Yên mím môi. Phải sớm đuổi kẻ khỏi tầm mắt bà nội mới .
Ý quyết, nàng cất giọng hỏi: "Chăn là để dùng , Thanh Nghiên tỷ?"
Thanh Nghiên thì vội trả lời: "Trời đêm lạnh, mời Quận chúa lấy để đắp bụng. Tấm phơi nắng trưa nay, sạch sẽ mềm mại."
"Tốt quá, tỷ đưa đây cho , đang đắp lên chân." Vân Yên tươi: "Trong phòng vẻ tối, tỷ qua chỉnh đèn một chút ?"
Chỉ vài lời nhẹ nhàng, việc phân phó đấy.
Thanh Nghiên ngẩn , đưa tấm chăn qua mà chẳng kịp suy nghĩ gì. Đến khi tay trống , thấy Vân Yên thoăn thoắt đắp chăn lên chân, Thanh Nghiên mới sực nhớ tỉa bấc đèn.
Lúc , Vân Yên mới tiếp tục trò chuyện với Tiểu Đoạn Thị. Nàng hề hạ giọng, với vẻ mấy hài lòng: "Nếu việc ăn lời, nhưng vì hôn sự của đại tỷ mà tự phá hỏng cơ hội phát tài thì cháu thấy đáng chút nào."
Tiểu Đoạn Thị thoáng kinh ngạc, giấu nổi vẻ sửng sốt: "Ta tưởng hai tỷ các con tình cảm ..."
"Người giữ thể diện thì con cũng giữ chứ." Vân Yên khẩy, hề che giấu vẻ bỡn cợt: "Tỷ lớn lên với thể '' cho ?"
Lời quá thẳng thắn khiến Tiểu Đoạn Thị trong chốc lát chẳng trả lời cho .
Lâm Vân Yên tiếp lời, giọng vẫn thản nhiên: "Đại tỷ xuất giá, nếu chuẩn đủ sính lễ thì mặt mũi cũng giữ . Là đầu tiên trong lứa họ 'Vân' lấy chồng, tất nhiên gả thật vẻ vang. Người ngày thường luôn đối xử chu đáo với đại tỷ, nếu sính lễ sơ sài, chỉ phủ Quốc công khó chịu mà những phu nhân lớn lui tới cũng sẽ lấy cớ gièm pha."
Tiểu Đoạn Thị tái mặt. Những lời khác sẽ xì xào lưng, bà rõ như lòng bàn tay.
"Không ruột thịt dẫu vẫn khác biệt."
"Lúc bình thường diễn thế, đến lúc động đến tiền tài thì bại lộ hết thôi."
"Bề ngoài tử tế, chi bằng tiểu nhân cho xong!"
Người như bà, luôn chăm lo cho danh tiếng bản , chuẩn chu đáo cho Vân Tĩnh chứ?
"Miệng lưỡi con nhóc !" Tiểu Đoạn Thị bộ giận dỗi, khẽ chạm môi Vân Yên: "Ta ý con thành kẻ hẹp hòi ."
Vân Yên bật ngớt. Nàng thừa bà nội quý trọng mặt mũi, nhưng cũng thật lòng thương đại tỷ. Dù đến mức hết lòng hết nhưng cũng chẳng vô tâm.
Biết , nhưng nàng vẫn cố ý trêu thêm: "Bà thật sự tiếc bạc ? Nhị thúc mất sớm, chi tiêu của nhị phòng đều từ công quỹ mà chẳng góp đồng nào. Giờ cho đại tỷ nhiều của hồi môn thế, con còn thấy xót đây. con hiểu, bà đại tỷ sớm lấy chồng cũng là để phủ Quốc công nâng đỡ cho Tam thúc."
Sắc mặt Tiểu Đoạn Thị suýt nữa giữ nổi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/yen-tu-quy/chuong-8-an-phai-thuoc-no-ha.html.]
Chuyện trong nhà, trong nhà hiểu rõ nhất.
Nhà họ Lâm hòa thuận vô cùng, dẫu lúc xích mích nhưng trong lòng chỉ oán trách đôi câu, qua hôm chuyện cũng trôi qua, chẳng bao giờ đem bất mãn bất hòa phơi bày rõ ràng.
Hôm nay nha đầu ăn pháo ?
Không giống loại pháo trăm tiếng, nổ đì đùng chát chúa, mà như pháo hoa, rực rỡ muôn màu, hoa mắt, ngơ ngẩn kịp.
Bà thật sự ngẩn , trong chốc lát thể chắc chắn Lâm Vân Yên thật lòng .
Thái độ hành xử quá khác khi.
Hơn nữa, việc qua giữa thông gia để hỗ trợ là lẽ thường trong chốn quan trường. Hai nhà liên hôn, phủ Quốc công cũng sẽ giúp mở đường cho Tam Lang, chuyện vốn gì lạ.
lời lẽ của Vân Yên khiến nó thành chuyện như thể họ đang tống Vân Tĩnh cho xong để đổi về chút lợi ích.
Khó quá. Khó đến nỗi bà thấy chùn tay, chẳng chuẩn hôn lễ nữa.
Nếu vì quen giữ thể diện, Tiểu Đoạn Thị bụm miệng Vân Yên , ngăn nàng thêm: "Tiểu tổ tông của ơi, con đừng hiểu lầm nữa mà."
Nhìn Tiểu Đoạn Thị như đống lửa, Vân Yên mới nháy mắt một cái đầy tinh nghịch: "Con còn một chuyện lén riêng với ..."
Tiểu Đoạn Thị thở phào nhẹ nhõm khi thêm lời giải thích lòng vòng nữa, bà khẽ hắng giọng.
Lúc , Thanh Nghiên điều chỉnh bấc đèn xong, tiếng bèn khom lui . Những gì cần cho Thanh Nghiên nàng hết. Còn bây giờ, Lâm Vân Yên chuẩn đến những chuyện cần cho Thanh Nghiên .
"Trước đó việc cho thuê nhà ở ngõ Lão Thật sẽ khó kiếm lời, con thấy cũng lý. con một mối ăn..." Mặc dù trong phòng còn ai khác nhưng giọng của Lâm Vân Yên vẫn nhỏ: "Con trong Từ Ninh cung rằng, năm sẽ mở khoa cử. Lần thi Lễ bộ đề xuất việc hỗ trợ chỗ ở cho sĩ tử. Đến kỳ khoa cử , khả năng lớn là sẽ thống nhất sắp xếp chỗ trọ."
Tiểu Đoạn Thị đảo mắt, bà hề nghi ngờ thông tin của Lâm Vân Yên. Bên ngoài dù tin chính thức về kỳ khoa cử, nhưng bà với tính cẩn trọng của Hoàng Thái hậu, một khi nhắc tới, dù chính thức thì nhiều cũng cơ sở.
Mà thu tiền từ sĩ tử chắc chắn dễ hơn thu của từng hộ dân bình thường nhiều.
"Sĩ tử chỉ ở tầm hai ba tháng để thi cử thôi." Tiểu Đoạn Thị lên tiếng: " chuyện lâu dài."
Lâm Vân Yên gật đầu: " , nhưng những tháng khác vẫn thể ăn với các hộ khác, quan phủ cũng ngăn cản. Theo như lệ cũ, kỳ thi xuân ít nhất hàng ngàn sĩ tử tham gia, và tỉ lệ đỗ tiến sĩ một phần mười. Ngõ Lão Thật sáu mươi ba căn nhà, nếu sửa sang , con tính thể chứa hai ba trăm sĩ tử. Theo tỉ lệ đó, cũng thể ba bốn mươi đỗ đạt. Sau khi bảng vàng công bố, nếu loan tin rằng nơi cho học hành, dân chúng sẽ tin phong thủy mà tìm đến thuê."
Tiểu Đoạn Thị hiểu rõ sức mạnh của tin đồn. Dù sự thật , nhưng chỉ cần đều tin ngõ Lão Thật là nơi phong thủy thì những sĩ tử lên kinh học tập sẽ tự nguyện bỏ tiền thuê chỗ.
Những sĩ tử ở kinh thành quanh năm thường gia cảnh khá giả, họ sẵn sàng chi mạnh tay. Tiền thuê nhà cao nhưng sẽ nhận thanh toán nhanh chóng, còn hầu kẻ hạ sẵn lo việc dọn dẹp, chẳng nhọc công của chủ nhà.
"Nghe vẻ tồi." Tiểu Đoạn Thị suy nghĩ một lúc thêm: " chỗ khác cũng một phần, lỡ bắt chước thì ?"
"Các nơi khác là do quan phủ tạm thu xếp chỗ cho sĩ tử, tạm thời cho mượn thôi." Lâm Vân Yên đáp: "Còn ngõ Lão Thật khi sửa xong chủ thuê cũ, ai thích thì đặt cọc, tiền là thể ở ngay."
Cái gì mới mẻ, tiện lợi, phiền phức thì tất nhiên sẽ bán chạy.
"Người thử nghĩ xem, nếu lỡ ai đỗ trạng nguyên ở đó..." Lâm Vân Yên giơ ngón cái lên: "Chắc chắn cho thuê cũng mang tiền đến xếp hàng ngoài ngõ."