Yến Từ Quy - Chương 83: Quận chúa khen bà đấy

Cập nhật lúc: 2025-11-11 08:07:38
Lượt xem: 105

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Vương nương tử c.ắ.n chặt răng.

Người thấu suy nghĩ của nàng.

Người cái gì cũng nghĩ đến nên Chu Sính chạy , dù nàng tính kế cũng chặn.

Mưa thu rơi khiến tóc búi đơn giản rơi lỏng , tóc mái dính mặt, khiến nàng tự chủ rùng .

Không rõ là do gió mưa ánh mắt thấu thứ của lạnh.

Một nha dịch tiến đến "mời" Vương nương tử sân .

Cậu bé ngủ trong phòng cũng thức dậy, ngừng, v.ú em lời nha dịch, mang ghế nhỏ trong cửa dỗ bé con.

Như thể trong tầm của nha dịch cũng khỏi mưa.

Đan Thận đưa Chu Sính về.

Thấy cổng mở, ông hỏi nha dịch: "Bà già trong nhà mở cửa ?"

Nha dịch lắc đầu: "Quốc công gia bảo trèo tường, còn định chờ ngài về, tùy tùng của ngài lộn một vòng , chỉ trong chớp mắt..."

Đan Thận sờ mũi.

Là ông quên mất, chút công phu quyền cước của nha dịch phủ Thuận Thiên mà so với của phủ Phụ Quốc công thì đúng là một trời một vực.

Lão Quốc công còn sống thì nha dịch đến lượt mời ông dạy võ.

Giờ thì, nếu Phụ Quốc công thương ở chân thì chừng tự trèo .

Trong sân, Chu Sính và Vương nương tử trừng mắt .

Vương nương tử vẻ bình tĩnh hơn, hỏi Đan Thận: "Đại nhân, quan phủ phá án cũng quy tắc chứ? Chúng phạm tội gì mà nha môn nửa đêm đến gõ cửa, còn trèo tường ?"

"Giả ngây ?" Đan Thận hừ lạnh: "Lý Nguyên Phát ban ngày nhà các ngươi, đó chỉ một chiếc xe ngựa rời , và xác của vứt ở ngõ.

Lý Nguyên Phát liên quan đến một vụ trộm cắp, nha môn luôn theo dõi , hành tung của chúng rõ như lòng bàn tay.

Hắn đến đây gì, gì với các ngươi, trong lòng đại khái rõ.

Các ngươi đừng c.h.ế.t ở đây."

Chu Sính sốt ruột: "Ta g.i.ế.c , liên quan đến ."

"Ngươi g.i.ế.c thì ngươi trèo tường chạy gì?" Đan Thận hỏi .

"Ta..." Chu Sính định , Vương nương tử đ.á.n.h mạnh một cái ngắt lời.

Vương nương tử : "Sao lên xe ngựa, xe hại c.h.ế.t? Lại c.h.ế.t ở chỗ chúng chứ?"

Đan Thận xoa trán, đưa ánh mắt sư gia.

Sư gia hiểu ý.

Đan đại nhân ngủ ngon, kiên nhẫn trả lời mấy câu hỏi hiển nhiên vô vị .

"Lý Nguyên Phát c.h.ế.t sáng đêm, ngỗ tác kiểm tra sẽ ." Sư gia với Vương nương tử, với Chu Sính: "Tứ lão gia, còn thương tích, đừng dầm mưa nữa, theo chúng về phủ Thuận Thiên .

Mọi hợp tác một chút, đỡ chịu khổ đáng.

Tứ lão gia xem, ông trèo tường gì để dưng ngã thương chứ.

À đúng , nhân tiện chuyển chỗ, ngài chỉ cho chúng xem, Lý Nguyên Phát đập đầu mà c.h.ế.t ?"

Chu Sính nghĩ, chỉ tay xuống đất: "Ta hại , thật sự , tự vững ngã đập đầu, tự ngã c.h.ế.t, xui xẻo, cũng xui xẻo."

Sư gia tiến lên xác nhận vị trí bảo nha dịch hành động, đưa tất cả về nha môn.

Đan Thận quanh một vòng, với Từ Giản: "Ta đúng là , Chu Tứ lão gia ở ngoài nuôi một , còn sinh con nhỏ. Giờ thì , gây án mạng. Ôi, tự quản chứ? Không quản , mười thì chín gây họa."

Từ Giản nhướng mày, hỏi: "Người là ai nhỉ? Ta nhớ Đan đại nhân từng mắng hả hê triều."

Nghe , Đan Thận ngượng ngùng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/yen-tu-quy/chuong-83-quan-chua-khen-ba-day.html.]

"Hổ thẹn. Hổ thẹn!" Ông : "Thực sự là từ con đến cha, ai gì, còn ở phủ Thuận Thiên chỉ tay năm ngón thì mắng cho chứ?"

Nói đến đây, Đan Thận chợt nhớ , mặt chính là Thánh thượng phái đến "chỉ điểm".

Dù Phụ Quốc công sẽ tùy tiện can thiệp, nhưng ý của Thánh thượng rõ ràng, Đan Thận dám trực tiếp phản bác ý Thánh thượng.

Suy nghĩ nhanh chóng, Đan Thận : "Hắn thì vô lý mà chỉ tay, nếu vài phần lý lẽ thì con vẫn vài ưu điểm, như lời ."

Từ Giản Đan Thận đang chữa lời thì khỏi cong môi, nhẹ.

Một đoàn trở về nha môn.

Ngỗ tác kiểm tra xong Lý Nguyên Phát, cẩn thận báo kết quả cho Đan Thận và Từ Giản.

"Đập đầu, đó là vết thương chí mạng. Trên dấu hiệu đ.á.n.h , vài chỗ bầm tím là do va chạm khi di chuyển."

Đan Thận xong, với Từ Giản: "Xem chỉ là tai nạn, Chu Tứ lão gia vô ý gây c.h.ế.t , xét tội chắc chắn tội."

Từ Giản : "Xét án hiểu, chỉ tò mò Lý Nguyên Phát tìm Chu Sính để gì? Trước đó Chu Sính với Lý Nguyên Phát về hai rương vàng thỏi thế nào thôi?"

Đan Thận gật đầu.

Đêm nay bận rộn đến giờ, sắp đến giờ lên triều .

Và cùng với trời sáng, chuyện ngõ Lục Quả xảy án mạng cũng dần truyền .

Sáng sớm, mưa ngớt.

Vương ma ma đến đầu ngõ Lục Quả, thấy đông chỉ trỏ thì ngạc nhiên vô cùng.

Hôm nay bà trực, nhận lệnh của Quận chúa đến đây ngóng.

Là ma ma chuyên lo mua sắm, Vương ma ma thường phía , ít cơ hội đến gặp phu nhân Trần Thị báo cáo.

Hôm qua, bà Vãn Nguyệt mời đến Vườn Bảo An.

Vương ma ma là cẩn thận, nhưng hưng phấn kích động, nhất là khi gặp Quận chúa, tim đập thình thịch.

Quận chúa , lúc Quận chúa lên, thật là hoa gặp hoa nở, giọng trong trẻo như chim hoàng ...

Quận chúa như , chuyện với hạ nhân cũng dịu dàng thế.

"Hôm nay mời ma ma đến, là việc nhờ ma ma."

"Lần ma ma phủ chúng về chuyện của Tô Kha, ma ma năng lên xuống trôi chảy như mây nước."

"Nghe là , ma ma là giỏi kể chuyện, miệng lưỡi khéo léo."

"Ta cần giúp ngóng chút chuyện, nên lập tức nghĩ đến ma ma."

Được Quận chúa khen ngợi như , Vương ma ma mà ngại ngùng, nhưng trong lòng tự hào... Quận chúa khen bà đấy!

, bà chăm chú Quận chúa tình hình.

Bạn của Quận chúa, cô nương họ Chu ở phủ Anh Quốc công, mẫu nàng bệnh tám năm, phụ ở ngoài nuôi ngoại thất, đúng là mà đau cả lòng.

Nghĩ đến ngoại thất sinh con trai, nam đinh nuôi ở ngoài chuyện nên đón về phủ.

Hiện tại, cần ngóng lai lịch ngoại thất, phẩm hạnh đứa trẻ...

Vương ma ma vỗ n.g.ự.c đồng ý.

Chuyện với bà thì chẳng gì khó.

Chỉ cần miệng lưỡi khéo, giỏi chuyện, cả con ngõ đều thể rõ.

ngờ, sáng sớm đến ngõ Lục Quả thấy đông như .

Mặc kệ, bắt đầu chuyện thôi.

 

 

Loading...