Yến Từ Quy - Chương 85: Phương thuốc cũ

Cập nhật lúc: 2025-11-11 08:07:40
Lượt xem: 108

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Mã ma ma cầm tờ giấy tay.

Phương t.h.u.ố.c mười hai vị, đối với gia đình chút của cải, từng vị t.h.u.ố.c đều là vật hiếm, ngay cả cách sắc t.h.u.ố.c cũng điều gì cần chú ý.

Mã ma ma lẩm bẩm, cố gắng nhớ .

Về y thuật, bà thật sự thể coi là tinh thông.

Nhà họ Mã đây hành nghề y, truyền nhiều sách t.h.u.ố.c và phương thuốc, từ nhỏ bà học chữ, từng học những phương t.h.u.ố.c đó.

Lớn hơn chút, bà theo các cô dì y nữ ngoài khám bệnh, họ kê đơn, bà .

Khi mười mấy tuổi, gia đình gặp vụ kiện phiền phức sa sút, tan rã.

May mắn , một phu nhân quan lớn từng họ khám bệnh thương xót bà, giúp bà tìm đường để bà cung cung nữ, vì bà hiểu chút về y dược, gần ba mươi tuổi điều đến Ngự Dược Phòng, trở thành nữ quan giữ thuốc.

Về cơ duyên đến, bà lọt mắt xanh của Hoàng hậu lúc đó, nay là Hoàng Thái Hậu họ Thẩm.

Nương nương thường ngày thoải mái, ngự y kê đơn, bà ghi chọn thuốc, bốc thuốc, chuẩn thuốc.

Mã ma ma luôn nghĩ rằng sẽ ở bên nương nương đến khi già yếu việc nữa, ngờ Quận chúa khi còn nhỏ mất , thường đêm, nương nương thương xót lo lắng, bèn đưa bà đến bên Quận chúa.

Chăm sóc như hơn mười năm .

Từ khi Quận chúa trưởng thành, còn ác mộng quấy rầy, cũng hiếm khi ốm đau, Mã ma ma ít khi xem phương t.h.u.ố.c nữa.

Chỉ khi nhà khác tặng chút d.ư.ợ.c liệu quý, Trần Thị sẽ mời bà đến xem thử, hoặc khi ma ma quản lý việc mua sắm cần tích trữ thêm d.ư.ợ.c liệu hàng ngày, bà giúp chọn lựa, cũng coi như lãng phí những kiến thức y học từ nhỏ.

Nghĩ , thực sự nhiều năm phân tích kỹ phương t.h.u.ố.c ...

Rõ ràng càng xem càng thấy quen mắt, nhưng vẫn nghĩ hướng nào.

Mà chữ tờ giấy , nét bút đậm, giống chữ của Quận chúa.

Chữ của Quận chúa to nhỏ, ngay ngắn, giống như tính cách của nàng, ôn hòa và ngoan ngoãn.

Tuy nhiên, gần đây Quận chúa trông còn ngoan như , đến mức tinh nghịch nhưng cũng còn khuôn phép, toát lên sự hoạt bát trong xương cốt.

Còn chữ của Chu Trán cô nương, chắc cũng thể hiện một tâm trạng của nàng...

Không từ lúc nào, suy nghĩ của Mã ma ma bay xa, như giới hạn.

Tỉnh , Mã ma ma thầm trách "tật " của , đang định tập trung tinh thần, bỗng trong đầu lóe lên một đoạn ký ức mờ nhạt.

"Sao chuyển biến nhanh như ?"

"Gần đây lo lắng nhiều việc, những lời ác ý vu oan, nên mới..."

"Phương t.h.u.ố.c bình thường như thực sự phù hợp ?"

"Không phù hợp mới dùng tạm phương t.h.u.ố.c dưỡng mạng ."

"Thân thể quý giá của Điện hạ thể dùng t.h.u.ố.c qua loa như ."

"Vậy ngươi ? Ta lo đến mức nổi chữ, đặt bút xuống là nhấc lên , cũng đau đầu."

Đôi mắt của Mã ma ma bỗng nhiên co .

.

"Định Vương Điện hạ..." Mã ma ma hít sâu một , về phía Lâm Vân Yên.

Lâm Vân Yên vẫn đang yên tĩnh sách.

Việc hồi tưởng thế , nàng giúp gì, vì thúc giục thì chi bằng để Mã ma ma tự an tâm suy nghĩ.

Lúc thấy Mã ma ma dường như nghĩ điều gì, Lâm Vân Yên lập tức đặt sách xuống.

"Định Vương điện hạ khi còn sống một thời gian dùng phương t.h.u.ố.c tương tự thế ." Mã ma ma .

Lâm Vân Yên mím môi: "Ma ma chắc chắn chứ? Là thời gian nào?"

"Khoảng một tháng, nửa tháng khi băng hà." Mã ma ma dám khẳng định : "Trong cung lẽ vẫn còn ghi chép, Thái Y Viện, Ngự Dược Phòng, chắc chắn lưu trữ ở một nơi nào đó."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/yen-tu-quy/chuong-85-phuong-thuoc-cu.html.]

Lâm Vân Yên gật đầu.

Không chậm trễ, nàng áo quần cung gặp Hoàng Thái hậu.

Xe dừng bên ngoài cửa Tây cung, một chiếc kiệu nhỏ chậm rãi tiến đến Từ Ninh cung xuống khỏi kiệu, Lâm Vân Yên lên tấm biển cổng cung, lâu bước .

Nương nương là chính cung của Tiên Đế, mẫu nghi thiên hạ, Tiên Đế tin tưởng.

cả đời bà chỉ sinh một con trai, chính là Đại Hoàng tử Lý Thương của Tiên Đế.

Lý Thương khi thành cùng Hoàng tử phi sinh một gái một trai.

Đáng tiếc là, con trai nhỏ yểu mệnh, Hoàng tử phi vì đau buồn quá độ nên lâu cũng qua đời.

Theo lý, Lý Thương nên tái hôn với một chính phi nhưng gặp ai ưng ý, triều đình cũng định phù hợp, cứ kéo dài gần một năm, đến mùa thu năm Thái Hưng thứ hai mươi bảy.

Thái Hưng Đế đổ bệnh.

Lý Thương giám triều, hầu bệnh, còn tâm tư lập Hoàng tử phi mới?

Ngay cả bản cũng bệnh vì mệt mỏi.

Rất nhanh, xảy tai họa ở Định Quốc Tự.

Thẩm Thị vì Thẩm Uẩn gặp nạn mà đau buồn thôi, nhưng điều đ.á.n.h gục bà là đầu năm thứ hai mươi tám, Lý Thương bệnh mất.

Nửa năm , Thái Hưng Đế băng hà, Tân Đế đăng cơ.

Thẩm Thị từ Hoàng hậu trở thành Hoàng Thái Hậu, Lý Thương truy phong Định Vương.

Bên cạnh nương nương chỉ còn Trường Lạc Quận chúa Lý Kỳ, cháu ruột của bà, và Lâm Vân Yên.

Lý Kỳ và nàng cách khá nhiều tuổi, khi Lâm Vân Yên hiểu chuyện, Lý Kỳ định hôn ước, chờ phủ Quận chúa ở đất Thục xây xong, nàng mang theo cung nữ và ma ma gả xa đến đó.

Sau đó thư từ gửi về Từ Ninh cung ngớt, nhưng bản nàng chỉ về thăm một ba năm cùng với phò mã và con cái.

Mấy năm nay, luôn bên cạnh Hoàng Thái hậu chỉ còn Lâm Vân Yên.

Nghĩ đến đây, tâm trạng của Lâm Vân Yên thoải mái.

Trong vòng hai năm ngắn ngủi, Hoàng Thái hậu mất cháu trai ruột, cháu gái mà bà coi như con gái chăm sóc từ nhỏ, con trai duy nhất, và phu quân...

Hoàng Thái hậu từng nghi ngờ về nguyên nhân cái c.h.ế.t của Định Vương Điện hạ nhỉ?

Mười mấy năm trôi qua, bây giờ, nếu để Hoàng Thái hậu bệnh nặng của Định Vương Điện hạ năm xưa nội tình...

Vương ma ma bước đón nàng.

Thấy nàng ngoài cổng cung , Vương ma ma vui vẻ hỏi: "Quận chúa, tấm biển chim tổ ?"

Lâm Vân Yên : "Bà trêu ."

Bước lên phía , Lâm Vân Yên khoác tay Vương ma ma, mặt vẫn giữ nụ , nhưng giọng thấp xuống: "Có một việc cũ, Mã ma ma nhờ bà giúp đỡ."

Vương ma ma thông minh và định, để ý Mã ma ma một cái, cũng nhỏ giọng trả lời: "Việc gì quan trọng mà Quận chúa còn khách sáo với nô tỳ như ?"

Mã ma ma tiến đến gần, gần như ghé tai với Vương ma ma: "Gần đây thấy một phương t.h.u.ố.c khá quen thuộc, đến Ngự Dược Phòng hoặc Thái Y Viện tìm hồ sơ cũ. Ta xuất cung , nhờ đến mặt mũi của đại tỷ..."

Vương ma ma do dự.

Quận chúa xưa nay hiểu quy tắc, dù Hoàng Thái hậu sủng ái, nhưng nàng bao giờ dựa đó mà bừa bên ngoài, bao giờ đưa yêu cầu quá đáng.

Có thể khiến Quận chúa mở lời về một phương thuốc, chắc chắn chỉ đơn giản là tò mò, nhất định câu chuyện gì trong đó.

"Quận chúa tiện với nương nương ?" Bà hỏi.

Lâm Vân Yên nhẹ gật đầu: "Chỉ là một phỏng đoán, nếu chúng nghĩ sai thì phiền nương nương vô ích và khiến nương nương xúc động, nếu đúng như chúng nghĩ thì đó cần bẩm báo với nương nương. Ta tra phương t.h.u.ố.c cũ của Định Vương."

Nghe , tim của Vương ma ma như nhảy lên tận cổ.

 

 

Loading...