Yến Từ Quy - Chương 87: Chiếc mũ này chụp lên chiếc mũ khác
Cập nhật lúc: 2025-11-11 08:07:42
Lượt xem: 99
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chu Sính nghiêng trong phòng bên.
Dù cũng là con trai của Anh Quốc công, là vô ý gây c.h.ế.t , cố ý mưu sát, mấy trưởng đến nha môn "trả giá" một hồi, tuy đưa về phủ nhưng cũng để thật sự tù.
May mà phía nha môn còn vài phòng sạch sẽ, kê lên giường tạm thời coi như giam giữ.
Từ Giản và Đan Thận cùng qua chỗ .
Quan sai mở cửa.
Chu Sính thấy hai , nghĩ đến cảnh của , vẫn chỉnh đốn thái độ, lời : "Ta gây chuyện , trưởng bối trong nhà đều lo lắng, phiền Phụ Quốc công, Đan đại nhân và nha môn phủ Thuận Thiên ."
Đan Thận hì hì.
Chỉ cần Chu Sính hợp tác, ông cũng lười đóng vai mặt đen, mệt lắm.
"Vụ án rõ ràng." ông xuống ghế, : " những gì cần khai thì khai một nữa."
Chu Sính vội : "Nên , nên . Ta phạm tội , nếu ngã đau bầm tím, trong nhà đến bao nhiêu lời thì giờ trong tù ."
Nghe , khóe miệng Đan Thận co giật.
Vị Chu Tứ lão gia mắt , ngã m.ô.n.g xuống đất, bốn chân chổng lên trời, khó coi thì khó coi, nhưng là thương đến gân cốt thì thật .
mấy nhà họ Chu, vì giành chút lợi thế mà trong lời , ngoài lời "lỡ ngã què thì ", Đan Thận mà giật .
Dù , bên cạnh còn một vị Phụ Quốc công ngã ngựa, thương đến gân cốt.
Giờ đường vấn đề nhưng quan viên trong triều đều , nếu Từ Giản thực sự khỏi hẳn, để di chứng thì thể ở kinh thành chứ?
Bây giờ khi về cửa ải Dụ Môn đ.á.n.h Tây Lương .
Đan Thận thầm mắng mấy vị nhà họ Chu chuyện, thầm cảm thán Phụ Quốc công độ lượng, tính toán với mấy cái miệng vụng về đó, đó vội nhượng bộ đưa Chu Sính phòng bên giam giữ.
Tránh cho thế tử Anh Quốc công tiếp, chọc giận đến Phụ Quốc công.
Đợi Từ Giản cũng xuống, sư gia mới chuẩn bút mực, và Đan Thận bắt đầu hỏi.
"Ngươi quen Lý Nguyên Phát chứ?" Đan Thận hỏi: "Thành thật trả lời, ngươi sai đến ngõ Lão Thật đúng ?"
Chu Sính phủ nhận: "Thật sự là quen ."
Sắc mặt của Đan Thận chùng xuống.
Xem kìa, đóng vai mặt đen vui .
"Ta là thích khác coi là kẻ ngốc." Đan Thận : "Nếu là kẻ ngốc, quan chức giao nha môn phủ Thuận Thiên cho , chẳng ...
Không coi trọng , ; coi trọng Thánh thượng .
Phủ Anh Quốc công các thể ở nha môn phủ Thuận Thiên chỉ trỏ như thế, ngày mai dám đến ngự thư phòng chỉ trỏ như thế ?"
Đôi mắt của Chu Sính trợn to.
Sao liên quan đến Thánh thượng ?
Bên cạnh, Từ Giản nhấp , nhếch môi .
Hắn Đan Thận mắng , thật tâng bốc, đúng là giỏi mắng, mắng cho té tát mặt mày.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/yen-tu-quy/chuong-87-chiec-mu-nay-chup-len-chiec-mu-khac.html.]
Đến nha môn phủ Thuận Thiên trấn giữ, Từ Giản mục đích riêng, nhưng rằng, một vị phủ doãn như Đan Thận nên hành trình tọa trấn của thêm khá nhiều uiềm vui.
Đan Thận hù dọa xong, bắt đầu lý: "Lý Nguyên Phát c.h.ế.t, tên họ Tịch còn sống.
Sáng nay đến nha môn báo danh, Lý Nguyên Phát ngươi đẩy c.h.ế.t, sợ đến mức hai chân mềm nhũn.
Ngày mai đến, ngươi xem sẽ gì với ?"
Chu Sính run rẩy : "Không đấy, là lỡ tay lỡ tay thôi."
Sau đó vẫn c.ắ.n răng, chịu tiếp.
Từ Giản đặt chén xuống.
Có thể , Chu Sính ngu ngốc, sẽ dễ dàng nhận tội.
Vô ý Lý Nguyên Phát c.h.ế.t, thêm tội vứt xác, dựa gia thế của Chu Sính thì chỉ cần chịu bồi thường đủ bạc, để nhà họ Lý "tha thứ" thì hình phạt đối với sẽ quá nặng.
Thậm chí, Anh Quốc công già nua vứt mặt mũi, ngự thư phòng lóc, để Hoàng thượng ban ơn, Chu Sính thể trở .
Đào ngõ Lão Thật, sách cấm cũng , vàng thỏi cũng , đó là do Lý Nguyên Phát .
Lý Nguyên Phát đó lật cung liên quan đến Chu Sính, chỉ cần Chu Sính ngậm chặt miệng thì ai thể đổ chuyện lên đầu ?
"Ngươi ngoại thất của ngươi thì ?" Từ Giản Chu Sính: "Ngươi bắt đưa về nhà, nàng đang dựng thang trèo tường.
Ta hỏi nàng 'tai họa đến đường ai nấy chạy' , nàng vẫn hùng hồn.
Có lẽ tình cảm giữa hai cũng sâu sắc lắm nhỉ.
Lại nghĩ, nàng bây giờ đang ngủ rơm rạ trong nhà lao, ngươi ở đây ngủ trong chăn gấm, nàng sẽ gì về ngươi?"
Chân mày của Chu Sính cau , đó nhanh giãn .
Hắn tự nghĩ biểu cảm chỉ thoáng qua, nhưng ngờ qua khỏi mắt của Từ Giản.
"Ngươi..." Họng nuốt xuống, Chu Sính khan : "Phụ Quốc công trẻ tuổi, cũng cưới vợ, hiểu việc chung sống giữa vợ chồng mới nghĩ như , đợi ngài thành sẽ , ha ha ha."
"Ta thấy khó lắm." giọng của Từ Giản mấy phần d.a.o động: "Con sẽ cái chuyện 'tai họa đến đường ai nấy chạy', cũng chuyện vợ cưới đàng hoàng còn giường bệnh, bên ngoài nuôi một ý đồ riêng."
Nhắc đến Chu Tứ phu nhân, khuôn mặt của Chu Sính lộ vẻ đau buồn và bi thương: "Ta nàng tỉnh , nàng bây giờ như , đau lòng, dám nghĩ đến nên mới trốn tránh..."
Những cảm xúc đến quá nhanh, hầu như thấy tia chớp thấy tiếng sấm tiếp theo, liền mạch gián đoạn.
Giống như diễn tập hàng trăm, hàng ngàn .
Giả dối đến mức Đan Thận cũng lắc đầu liên tục.
"Chu Tứ lão gia, mấy lời tình sâu ý đậm ngài để dành lừa các cô nương hiểu sự đời , đừng ở đây, ở đây..." Đan Thận chỉ tay , từng từng : "Ngài, Phụ Quốc công, sư gia, , thêm cả nha dịch canh giữ ngoài cửa đều là nam nhân, thẳng , cái chuyện dùng m.ô.n.g nghĩ cũng hiểu như thế thì ngài đừng dùng đầu suy nghĩ nữa."
Lần , đừng sư gia cầm bút run rẩy mà Từ Giản cũng nhịn , dựa ghế vui vẻ thôi.
Chu Sính từ khi nào trực tiếp vạch trần như , mặt mũi giữ nổi.
"Ngươi lời tình sâu ý đậm gì?" Từ Giản hề che giấu sự chế giễu trong nụ : "Điều rõ ràng là từ ' ý đồ riêng'. Nếu chúng chút tin tức nào thì thể để Lý Nguyên Phát khỏi nha môn? Ta hứng thú với tình cảm giữa ngươi và phu nhân ngươi, chỉ chuyện 'nghĩa phụ' ngươi."
Hơi thở của Chu Sính chợt ngưng .