Yến Từ Quy - Chương 89: Bệnh Gì Chứ

Cập nhật lúc: 2025-11-11 08:07:44
Lượt xem: 105

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Vương nương tử mở lời, cần Từ Giản và Đan Thận hỏi, nàng tự kể một mạch.

Bên cạnh bàn, sư gia như bay.

"Hắn qua với nghĩa phụ nhiều, phu nhân của phát hiện. Người mắt tinh một cái nhận phận của nghĩa phụ."

"Hình như phu nhân khuyên đừng dính líu đến nghĩa phụ, tránh hại đến gia sản. Chu Sính sợ nàng tiết lộ, bèn tìm cách để bịt miệng nàng."

"Nghĩa phụ kiến thức rộng, đưa cho một phương thuốc, bảo thêm t.h.u.ố.c bổ của phu nhân. Ai ngờ Chu Sính nhát gan, liều lượng đủ, phu nhân ngã bệnh nhưng bệnh . Cuối cùng tiếp tục thêm, phu nhân thành như ."

"Đặt cảnh khác, cũng thương hại phu nhân của , tám năm trời cứ thế mà chịu đựng, giải thoát."

"Bên ngoài còn Chu Sính đối với nàng thế nào, bỏ rơi nàng. Ôi trời, buồn c.h.ế.t , Chu Sính những lời đó mà đỏ mặt ."

"Trong phủ Anh Quốc công mấy lành chứ? Nói cũng đúng, đó chịu khổ họ, chỉ cần danh tiếng là đủ, mắt nhắm mắt mở cho qua chuyện thôi."

"Chỉ nữ nhi thương mẫu , cái tên ch.ó Chu Sính đó kiếp tích phúc gì mới nữ nhi tâm địa thiện lương như . Miệng lời cay nghiệt nhưng xử sự dịu dàng. Có lúc nàng đến chỗ , chỉ một lúc cũng thấy thương nàng. Nàng chẳng gì cả, nếu phụ hại mẫu , còn bao nhiêu dịu dàng nữa..."

"Nghĩa phụ bảo theo dõi Chu Sính, gì mà theo dõi chứ, một kẻ vô dụng như thì dám hại phu nhân ?"

"Hai hòm gạch vàng là do nghĩa phụ , ông bảo chúng đào, thấy vàng nổi lòng tham . Mạng thấp hèn như , chút vàng vài món trang sức là mãn nguyện , dám mơ tưởng gạch vàng, còn tận hai hòm."

"Ai nghĩa phụ nghĩ gì, chôn nhiều năm như , sớm đào muộn đào, chọn lúc . Nếu ông lúc ngõ Lão Thật cháy thì thể hành động, đến nỗi mất trong tay Cao An."

Vương nương tử đông tây, nhớ gì kể nấy, thứ tự.

Sư gia từng chữ, lòng nặng trĩu đến khó chịu.

Suốt đời ông ghi chép đủ loại khẩu cung, từ những vụ cãi vã vặt vãnh đến án mạng tàn độc, thậm chí cả những lời lẽ kỳ quái về yêu ma quỷ quái.

Thấy nhiều , tưởng rằng gì cũng thể tiếp nhận, nhưng hôm nay thấy thoải mái.

Nhìn Đan Thận một cái, thấy sắc mặt đại nhân cũng trầm trọng, sư gia nghĩ, chắc ông cũng giống .

Chúng đều là những cha.

Chúng đều con gái.

Con gái của ông gả chồng, còn tiểu thư nhà Đan đại nhân vẫn đang ở nhà, nhưng với tư cách cha, nghĩ đến việc con gái thể gặp kẻ như Chu Sính thì thật sự yên lòng .

Từ Giản thêm một lúc, nhẹ nhàng : "Nói nhiều , ngại thêm về nghĩa phụ của ngươi chứ?"

lúc đó, bụng Vương nương tử kêu lên ục ục.

Mắt nàng lóe lên: "Các đại nhân , cơm tù khó nuốt quá, no bụng đây ."

Đan Thận là linh hoạt.

Nếu Vương nương tử chịu khai báo thành thật, cho nàng một bữa ngon cũng chẳng .

Lính nha môn ngoài một lúc, nhanh chóng mang về một bát mì nóng hổi, thêm một đĩa xào rau, còn một đĩa thịt cừu cắt lát.

Đan Thận ngạc nhiên một chút, vội hạ giọng với Từ Giản: "Trước đây như thế ."

Quan phủ chúng xa hoa thế.

Lính nha môn gọi giải thích: "Đó là đồ ăn thừa của Chu tứ lão gia, thịt cừu trắng sạch sẽ, bỏ thì phí, dù họ cũng chung giường, chắc là ngại."

Chu Sính chắc chắn ăn cơm tù, nhưng phủ Anh Quốc công sợ quen đồ ăn quan phủ nên mang thức ăn đến, lính nha môn kiểm tra xong mới mang .

Vương nương tử xếp bằng đất, ăn ngon lành.

"Cơm tù khó nuốt ? Cũng , ngươi ở với Chu Sính mấy năm, ăn uống thiếu." Từ Giản tỏ vẻ thản nhiên: "Con ngươi ăn gì?"

Vương nương tử ngước mắt Từ Giản như đang suy nghĩ lời .

Từ Giản thấy trong mắt nàng chút quan tâm gì đến con .

Suy nghĩ một chút, tiếp: "Có mang cho con ngươi chút đồ ăn ?"

Lần , chỉ Từ Giản nhận điều bất thường, mà cả Đan Thận và sư gia cũng nhíu mày.

Thường thì dù đói đến cũng nghĩ đến con .

Tất nhiên là đời cũng những bà yêu con.

Lính nha môn chuẩn một ít thức ăn.

Như hứng thú đợi Vương nương tử ăn xong, Từ Giản dậy ngoài, hiên đón gió.

Khi lính nha môn qua, Từ Giản gọi , hạ giọng dặn: "Hỏi bà v.ú xem đứa bé thích ăn gì, kiêng gì ."

Đan Thận cũng ngoài, thì cân nhắc : "Ý Quốc công là, đứa bé con ruột của ngoại thất ?"

Chưa đợi Từ Giản trả lời, Đan Thận vuốt râu, tự phân tích: "Không thể nào? Với cái miệng lắm lời của nàng , nếu nàng nuôi con của khác cho Chu Sính, thì chắc kêu lên ."

Từ Giản mỉm , tỏ vẻ đồng ý với cách miêu tả của ông.

"Ta cũng nghĩ đến điều , chỉ chợt nghĩ đến thôi" Từ Giản : "Hỏi thêm vài câu cũng mất gì."

Không lâu , lính nha môn từ nhà lao trở .

"Đứa bé ăn thịt cừu" , liếc Vương nương tử bên trong ăn ngừng: "Làm con ăn gì, ăn gì ? Bà v.ú thì rõ, còn tưởng quan phủ quan tâm đứa bé, cho chút thức ăn ngon nên kỹ kiêng kỵ."

Từ Giản hiểu .

Đợi thêm một khắc, Vương nương tử cũng ăn xong.

Đan Thận : "No bụng , nên về nghĩa phụ của ngươi chứ?"

Vương nương tử kể, nhưng vẫn đông tây, lời nào quan trọng.

"Ngươi nghĩ dù gạch vàng thấy , thiên hạ rộng lớn, chỉ cần ngươi bán ông thì ông sẽ an ư?" Từ Giản liếc nàng: "Chu Sính vô dụng , là quân cờ bỏ, ngươi cũng bắt, tự bỏ , chỉ cần nghĩa phụ ngươi lộ diện thì việc êm xuôi."

" ngươi quên rằng, ngươi quan tâm đến con ngươi, nhưng nghĩa phụ ngươi chắc quan tâm? Có thể giao cho ngươi nuôi, thì đứa bé sẽ là con ai đây?"

"Đừng nghĩ đến chuyện đổ lên nghĩa phụ ngươi, ông tuyệt tử tuyệt tôn , sinh con trai ."

Vương nương tử cứng cổ, nuốt nước bọt.

"Ngươi cũng , sẽ gọi vài già trong cung đến nhận mặt." Từ Giản : "Nếu là ngươi, sẽ thẳng thắn hơn, dù nhiều , thích vài câu nữa."

"Cơm tù khó nuốt, ngươi chắc khi mỗi ngày đều ăn những thứ đó chứ? Nói nhiều thêm chút, Chu Sính ăn gì ngươi cũng ăn."

"Chẳng còn mấy tháng để sống nữa, đối với bản chút ."

Mặt Vương nương tử xị xuống.

Đôi lông mày lá liễu nhíu , lạnh lùng Từ Giản.

Đây là Phụ Quốc công nhỉ?

Chỉ là còn trẻ quả.

Nếu đổi thành lớn tuổi hơn, nàng còn thể mặt dày thả vài ánh mắt đưa tình, hạ giọng nũng nịu vài câu.

Phụ Quốc công ăn chiêu đó.

Nàng gặp nhiều , cũng luyện chút mắt .

Những công tử trẻ tuổi xuất danh môn như Phụ Quốc công, chỉ thích những tiểu nương tử kiều diễm.

Xinh như hoa như ngọc, là thấy thoải mái, nhưng tính tình lắm, lúc nổi giận thể vài lời cay nghiệt, thậm chí trở mặt ngay...

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/yen-tu-quy/chuong-89-benh-gi-chu.html.]

Nói trắng , là những thiên kim tiểu thư trưởng bối cưng chiều, mới thể khiến những công tử thanh quý mê đắm.

Sự kiêu sa và kiều mỵ đó, dù Vương nương tử trẻ mười mấy tuổi cũng .

Huống chi bây giờ.

Nửa đêm gõ cửa gọi dậy, dựng cầu thang cho Chu Sính còn dầm mưa, nhốt ngục, thành đầu tóc rối bù thế đúng thật là t.h.ả.m hại.

Thôi thì tiết kiệm sức lực, đừng mấy chuyện mất mặt nữa.

Ve vãn thành khi thành trò .

Còn Đan phủ doãn đại nhân, lẽ thưởng thức gái già, nhưng mặt Phụ Quốc công, ông chắc chắn coi trọng mũ ô sa hơn, dại gì để nữ tù nhân ve vãn mà lạc lối.

Mặt mũi để chứ, Đan đại nhân kẻ ngốc.

Vương nương tử hiểu rõ cục diện, thở dài: "Ngài bảo sắp c.h.ế.t , thì còn tích cực gì nữa chứ?"

Từ Giản thản nhiên trả lời: "Trên trời rơi bánh xuống thì ngươi dám nhận ? Ta ngươi c.h.ế.t, ngươi tin sống ? Hay ngươi cũng ngây thơ như Chu Sính?"

Vương nương tử chẳng ngây thơ chút nào.

"Đứa bé đó thực sự do sinh" nàng c.ắ.n môi, thành thật : "Nghĩa phụ giao cho lúc nó còn đầy tháng."

"Nghĩa phụ rõ nguồn gốc, cũng hỏi."

"Ngài thực sự thể gọi trong cung đến nhận mặt, nghĩ chắc là như ngài đoán."

"Chuyện lừa Chu Sính, sớm qua với , m.a.n.g t.h.a.i thì ?"

"Hắn cứ khăng khăng đó là con , chẳng liên quan gì đến ."

Đan Thận mà khóe miệng co giật.

Chu Sính ?

Nhận một nghĩa phụ rõ lai lịch, nhiệt tình; nuôi một đứa con liên quan, cũng nhiệt tình.

Là tình cảm với ngoại thất sâu đậm đến ngại nuôi con riêng ư?

đứa bé do ngoại thất sinh, mà tình cảm với ngoại thất cũng chẳng sâu đậm.

Chẳng ngoại thất mở miệng bán .

"Nghĩa phụ hành tung bí ẩn, thực sự ." Vương nương tử : "Ông tự xưng họ Vương, gọi là Vương viên ngoại, đây sống ở trấn Liễu An ngoại thành."

"Sau khi chuyển đến ngõ Lục Quả, hình như ông còn ở trấn Liễu An nữa. Ông chỗ ở trong kinh thành, nhưng ."

"Chu Sính thể , dù , lúc đầu tiếp xúc với nghĩa phụ, còn quan hệ với ."

Thấy Vương nương tử thêm gì mới, Đan Thận cho lính nha môn áp giải nàng trở về ngục.

Sau đó, Từ Giản và Đan Thận tiếp tục thẩm vấn Chu Sính.

Có khẩu cung của Vương nương tử, Đan Thận còn khách khí với Chu Sính như nữa.

"Nữ nhân của ngươi khai hết ." Đan Thận : "Ngộ sát Lý Nguyên Phát, thể thoát , nhưng ngươi hại phu nhân của thì như ."

Chu Sính mở miệng phủ nhận, nhưng thấy Từ Giản lạnh nhạt, lời đến miệng dám .

Đan Thận giả vờ thấy sự hoảng sợ và do dự của , tiếp tục: "Ngươi nhận cha, nuôi con, ngươi gì?"

"Con của , thể nuôi?" Chu Sính buột miệng.

Đan Thận lạnh tanh : "Bổn quan , bổn quan kẻ ngốc."

Chu Sính co rụt cổ .

Từ Giản xoa xoa trán, tỏ vẻ mệt mỏi: "Ngươi mệt, và Đan đại nhân cũng mệt ."

"Thế nhé, sáng mai ngươi trực tiếp Ngự Thư phòng ."

"Nói về Vương thái giám, về chủ nhân của , về việc mười mấy năm Vương thái giám tận mắt thấy gạch vàng chôn giấu, tại bây giờ đào lên."

"Rồi về việc ngươi qua với Vương thái giám, phu nhân của ngươi phát hiện, ngươi dùng t.h.u.ố.c hại nàng như thế nào."

"Đọc đơn t.h.u.ố.c đó , nghĩ cha ngươi Anh Quốc công chắc cũng đủ thời gian lăn đến mặt Hoàng thượng quỳ xuống, bốc t.h.u.ố.c cho lão nhân gia uống, xem triệu chứng giống năm xưa đó."

"Đừng kính già, đơn t.h.u.ố.c cả nhà họ Chu các ngươi chắc chắn ai chạy thoát."

Lần , Chu Sính hoảng hốt.

Từ Giản đó, đó là đơn t.h.u.ố.c Vương thái giám hại Định Vương Điện hạ.

Mụ đàn bà miệng rộng khai hết, cứng đầu cũng vô ích.

"Ta... thực sự sẽ như ..." Trán đẫm mồ hôi, Chu Sính lau : "Nàng nhận thái giám đó, cấu kết với phản tặc tố cáo."

"Ta chỉ quen một như , ý đồ khác."

" phu nhân giải thích thì thể để nàng ."

"Thái giám đó đưa cho một đơn thuốc, thể phu nhân câm miệng."

"Nói là đơn t.h.u.ố.c hại mạng, thực sự lấy mạng nàng, chỉ nghĩ hỏng giọng nàng để nàng . Ta thậm chí còn giảm liều, cuối cùng nàng thành như ."

"Ta tìm tên thái giám đó hỏi tội, còn thấy sai, nữ nhân thì bù cho một khác."

"Kết quả là nữ nhân lòng rắn rết bậy bạ đổ oan cho ."

"Nàng con trai của . Nàng rõ. Ta nhổ ."

"Nếu , nhận con về nhà ? Nếu phụ ngăn cản thì sớm nhận nó về ."

"Trước đó tên thái giám đó đào gạch vàng, cũng lý do, đoán gạch vàng đó lai lịch rõ."

" họ uy h.i.ế.p , nếu đào thì sẽ hết chuyện của , chỉ thể..."

"Ta ép đến nước , , ..."

Chu Sính vẫn đang , đó thấy Từ Giản mỉm .

Rất lạnh lùng, châm biếm.

Từ Giản che giấu sự khinh miệt của : "Ngươi năm nay mới ba tuổi ? Chuyện gì cũng để khác dắt , chân của ngươi ? Đừng những lời trốn tội như nữa, ngươi vô tội như thế . Đan đại nhân gì ngươi nhỉ?"

Thấy ánh mắt , Đan Thận khan một tiếng.

Phụ Quốc công với gương mặt tuấn tú chắc những lời thô tục, Đan Thận thuận nước đẩy thuyền tiếp lời, lặp câu đó.

"Chuyện dùng m.ô.n.g cũng nghĩ , thì ngươi đừng dùng đầu óc."

Chu Sính giả vờ nổi nữa.

Hắn chộp lấy cuốn thoại bản tiêu khiển bên cạnh giường, ném về phía Từ Giản và Đan Thận.

Thân thể thương dùng sức, cuốn thoại bản bay xa, rơi bịch bịch xuống đất, chạm đến giày của Từ Giản.

Còn Chu Sính thì mệt mỏi, kêu rên liên tục.

 

 

Loading...