Yến Từ Quy - Chương 9: Toàn nói thật không à

Cập nhật lúc: 2025-11-11 08:05:59
Lượt xem: 186

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tiểu Đoạn Thị bật : "Con còn trẻ mà nghĩ xa thật đấy."

Lâm Vân Yên mỉm , nàng nghĩ xa. Đời , ở ngõ Lão Thật thực sự xuất hiện một trạng nguyên.

Lúc đó, Trần Quế sự hỗ trợ từ phủ Thành Ý Bá, chỉ dày mặt liên kết với khác, trở thành thứ ba góp vốn mua ngõ. Dựa mối quan hệ, khiến tiền thuê nhà ở ngõ Lão Thật ngày một cao hơn.

Đây là một vụ ăn lâu dài, nhưng thật tiếc là hai năm Trần Quế gặp nạn, ngã chấn thương đầu và tỉnh nữa.

Vài năm , Từ Giản tình cờ tìm hiểu một bí mật rằng, khi tu sửa ngõ Lão Thật, tìm thấy hai rương vàng ở một căn nhà. Hai đồng sở hữu còn chia vàng đó mà hề cho Trần Quế . Trước khi gặp tai nạn, Trần Quế sự việc và định đòi phần của .

Ban đêm đường vắng, lúc phát hiện thì còn thở. Không nhân chứng, dấu vết đ.á.n.h trả, dù Trần Quế và hai mâu thuẫn nhưng vẫn thể khẳng định cái c.h.ế.t của là t.a.i n.ạ.n hãm hại.

Theo quan điểm của Lâm Vân Yên, vàng mới là thứ giá trị nhất, báo sổ sách, quan phủ tịch thu khi nhà kiểm tra.

"Con chỉ đưa ý tưởng thôi." Lâm Vân Yên từ tốn: "Ý tưởng thành công vẫn nhờ kinh nghiệm ăn như Tam thúc. Thúc ý tham gia thì bà cứ bảo thúc thảo một văn bản chi tiết về các chi phí sửa chữa và kế hoạch trình cho xem."

Lời của nàng thật hợp lý. Tiểu Đoạn Thị nghĩ, nếu tổ chức một buổi tiệc, cũng lên kế hoạch chi tiết từ danh sách khách mời, món ăn, quà tặng, tới các chi phí. Chuyện ăn càng thể qua loa.

"Nếu kế hoạch rõ ràng và tiền đồ sáng sủa..." Tiểu Đoạn Thị còn phân vân: " thật, động tiền hồi môn của Vân Tĩnh."

"Lễ cưới cũng định ngày chính thức mà bà." Lâm Vân Yên nhỏ nhẹ khuyên: "Sao thể mới vì đợi đến đầu xuân mà Hứa Quốc công bỏ qua mối hôn sự chứ?"

"Ối!" Tiều Đoạn Thị xua tay: "Trẻ con linh tinh, xui quá, xui quá!"

Lâm Vân Yên suýt bật thành tiếng.

Nàng còn là "trẻ con thật" nữa.

Đợi đến đầu xuân, e rằng chính Tiểu Đoạn Thị sẽ nhảy dựng lên gọi Hứa Quốc công là "miếng cao da chó" dính chặt chẳng chịu rời nữa chứ.

"Thúc phụ đây chỉ việc cùng phụ , bao giờ tự gánh vác." Lâm Vân Yên nhấn mạnh từng lời: "Người nhờ Hứa Quốc công nâng đỡ thúc phụ đây cũng là cơ hội để xem thúc . Nếu , nhà giúp mà thúc phụ chẳng nên chuyện, chẳng thể gánh vác nổi, thì chỉ thúc phụ, mà cả đại tỷ và phủ Quốc công đều chịu khổ. Còn , sẽ thế nào?"

Tiểu Đoạn Thị thế thì mặt thoáng đỏ bừng. Nghĩ đến cảnh tượng đó, bà chỉ tìm cái lỗ chui ngay lập tức.

"Dù đó cũng là thúc phụ cháu mà." Tiểu Đoạn Thị ho nhẹ, gắng tìm đường giữ thể diện: "Cháu thể mong thúc cháu gặp điều hơn ?"

Lâm Vân Yên thẳng thừng: "Chính vì là con ruột của , nên thúc mất mặt thì mới càng tức giận chứ."

Tiểu Đoạn Thị cạn lời.

Đại Lang là con trai trưởng, tương lai nối nghiệp tước vị, cư xử đàng hoàng thì là lẽ đương nhiên. Hắn nghiêm túc khiến trong nhà yên tâm và hài lòng. , lẽ nào bà mong Tam Lang và Tứ Lang cũng đuổi kịp bước chân của Đại Lang.

Anh em đồng lòng thì gia đình mới thịnh vượng. Nếu chỉ kéo chân thì dù Đại Lang chê trách nhưng bà cũng chẳng cam tâm. Nhìn con cái như "bùn loãng chẳng trát nổi tường" thì bà giận thể chịu nổi.

Lâm Vân Yên thấy bà mềm lòng, bèn thu lời, ép thêm. Tính cách của con thể đổi chỉ trong một sớm một chiều, cần mưa dầm thấm lâu.

Nếu đẩy nhanh quá, chắc chắn bà nội sẽ chịu nổi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/yen-tu-quy/chuong-9-toan-noi-that-khong-a.html.]

Đêm dần về khuya, Tiểu Đoạn Thị gọi hạ màn, tắt đèn.

Lâm Vân Yên ngủ chiếc giường nhỏ trong góc. Nàng Tiểu Đoạn Thị vẫn ngủ, cứ trằn trọc mãi. Trong lòng bà đang giằng co giữa việc mạo hiểm kiếm thêm bạc và giữ gìn thể diện cho gia đình khi gả đại tỷ .

Mơ màng đến khi chìm giấc ngủ, Lâm Vân Yên nghĩ về danh sách những tiến sĩ khoa thi tới đây. Nàng nhớ tên vị trạng nguyên, ấn tượng với bảng nhãn và thám hoa. Có lẽ nên hồi tưởng thêm để nhớ vài vị nhị giáp nữa, thu xếp cho họ đến sống trong ngõ Lão Thật...

Mùa hè trời sáng sớm.

Khi Lâm Vân Yên mở mắt, thấy tiếng qua khe khẽ ngoài cửa. Tiểu Đoạn Thị hẳn dậy từ lâu, ở cái tuổi , giấc ngủ sâu.

Lâm Vân Yên cũng dậy, khoác thêm áo bước ngoài.

"Ta cháu thức giấc ?" Tiểu Đoạn Thị đang gương, vuốt mái tóc bạc chải gọn gàng, buộc khăn trán : "Bà già chỉ ngủ chập chờn thôi."

Lâm Vân Yên gương, bắt gặp quầng thâm mờ mắt Tiểu Đoạn Thị.

"Người đang chuyện bận lòng nên mới khó ngủ như ." Lâm Vân Yên nhận xét thẳng.

Bị trúng tim đen, Tiểu Đoạn Thị mỉm , quanh co mà thật: "Tam thúc cháu thử ăn, điều cũng dễ hiểu thôi. Ta tính tính , nhà thu nhập định, chi tiêu cũng thiếu. Nên giữ nề nếp cũ, sống định mới là quan trọng nhất. Ăn mặc cho đủ, đừng để vượt quá khuôn phép."

Những gia đình ban tước vị đời đời như nhà bà, nếu ai lập công, cũng . nếu sinh vài kẻ ăn chơi vô độ thì sẽ là tai họa.

Tiêu tiền chuyện lớn, nhưng dính họa sát mới là điều đáng sợ.

Của cải quá nhiều chắc là phúc. Nhà giàu dễ trở thành cái gai trong mắt khác, từ tiểu nhân đến quyền quý đều nhòm ngó. Lịch sử bao triều đại cho thấy điều đó.

Gia đình tước vị, cả một Quận chúa như Lâm Vân Yên, như thế đủ vẻ vang. Cớ gì theo đuổi thứ phú quý vượt ngoài khả năng chứ?

Lâm Vân Yên hiểu rõ những suy nghĩ của Tiểu Đoạn Thị: thận trọng, ôn hòa, tuân theo khuôn phép. Đó cũng là những gì ông nội nàng từng răn dạy khi còn sống.

cuộc đời những rắc rối, dù tìm đến nó vẫn cứ bám theo. Có những chuyện dù giữa cũng chẳng , bởi nó sẽ đạp thẳng mặt, khiến ngã lăn xuống bùn đất.

Không vội thêm, Lâm Vân Yên chỉ nhếch môi hiệu.

Tiểu Đoạn Thị thấy, trong lòng bỗng thắt .

Từ tối qua đến giờ, con nhóc thật sự giống ngày.

hiệu cho đám hầu lui ngoài, hạ giọng hỏi: "Cháu thật sự ăn đến ?"

"Phải ." Lâm Vân Yên ghé tai bà, nhỏ: "Nhà càng chút bạc riêng."

Lời rót tai, ánh mắt Tiểu Đoạn Thị bỗng trầm xuống.

Con nhóc ... rốt cuộc điều gì từ lời của Hoàng Thái hậu trong Từ Ninh cung thế?

 

 

 

Loading...